Kịch Ngắn
(Một màn, một cảnh)
Vào một đêm của năm 1935, Thị trưởng thành phố New York đến dự tại một khu phố rất nghèo nàn. Vụ kiện đầu tiên liên quan đến một bà già ăn cắp bánh mì để về nuôi mấy đứa cháu bị đói. Vì đây là một vụ kiện nhỏ, ông Thị trưởng xin chánh án cho mình ngồi ghế quan tòa để xử kiện. Tòa tuyên án: “Tôi phạt bà 10 đô la thay vì 10 ngày tù giam, bà có gì khiếu nại không?” Bà lão đang ngập ngừng suy nghĩ vì không biết lấy đâu ra 10 đô-la để đóng phạt. Vừa lúc ấy, ông Thị trưởng rút trong túi ra tờ giấy bạc 10 đô la bỏ vào mũ của ông, sau đó chuyền chiếc mũ cho những người có mặt trong phiên tòa, nói lớn: "Đồng thời, tôi xin phạt tất cả những người có mặt trong phòng xử, mỗi người 50 xu vì tội: Đã sống trong một thành phố mà để có “một người già phải đi ăn cắp bánh mì mà nuôi cháu.” Mọi người đều cười to với phán quyết kỳ quặc nầy, nhưng cũng vui vẻ "đóng phạt" 50 xu. Chiếc mũ được chuyền đi một vòng và cuối cùng chuyền đến tay người đàn bà có tội. Bà ta lấy 10 đồng đóng tiền phạt, và còn lại 74 đô la 50 xu để mua bánh mì nuôi cháu.
|
|||
Người Cha: Tín Người con: Nhân
|
|||
Màn 1
|
|||
|
|||
(vở kịch khoảng 25’ cần 2 người diển) Quang cảnh Bà Tám đang lây quay sắp mâm hoa quả thì Bà Tư ngoài ngỏ réo vọng vào.
Bà Tư: Có ai ở nhà hông vậy? Bớ chị Tám!
|
|||
Vở kịch này sẽ được trình diễn live tại Room Thanh Nien Tin Lành VN vào lúc 7h-9h PM ngày 14/2/2010 USA (Giờ Cali), tức lúc 10h-12h AM ngày 15/2/2010 VN, Dịp Xuân & Valentine Day do các diễn viên của Room Thanh Nien Tin Lanh VN tham gia các vai của kịch bản.Thân mời quí vị cùng ghé vào Room để thưởng thức chương trình Xuân nhé.
|
|||
Nhân vật: Thủy Anh; Hồng Ngọc; Vỹ (toán trưởng);
Cảnh 1
|
|||
Cảnh 1
Lu-ca 2:1-7 - 1 Lúc ấy, Sê-sa Au-gút-tơ ra chiếu chỉ phải lập sổ dân trong cả thiên hạ. 2 Việc lập sổ dân nầy là trước hết, và nhằm khi Qui-ri-ni-u làm quan tổng đốc xứ Sy-ri. 3 Ai nấy đều đến thành mình khai tên vào sổ.
|
|||
Cảnh 4: Thiên Đàng
Tín và Trung đến bên ngoài Thành Thánh, có nhiều Đấng sáng láng đang đi trên đường
|
|||
Cảnh 3: Cám dỗ
Tại một điểm truy cập internet, chơi điện tử …, An, Lạc, Hòa
|
|||
Cảnh 2: Thử thách - Tín (ngồi nghỉ mệt): Đi một mình thật buồn, ước gì có ai cùng đi với mình - (Trung đi vào, hối hả, tín mừng quá chạy theo) Tín: Bạn ơi! Có phải bạn đi đến Thiên Đàng không, chờ mình theo với - Trung: Sao bạn biết
- Trung: Bạn biết không? Ba mẹ mình giờ này chăc là vui lắm - Tín: Vì sao? - Trung: Vì mình đã tin nhận Chúa Jêsus và đang trên đường đi tới Thiên Đàng - Tín: Vậy ba mẹ cậu?? - Trung: Ba mẹ mình là con cái Chúa, đã đi đến Thiên Đàng trước mình rồi, hồi đó ba mẹ mình, em gái mình khuyên mình nên tin theo Chúa nhưng mình không nghe, mình ghét nghe ai nói đến tội lỗi, niềm tin, mình chỉ thích và tin vào khoa học thôi, hồi đó mình cười ba mẹ mình cổ lỗ sĩ, giờ này mà còn theo Đạo.
|
|||
Đường đến Thiên Đàng (phóng tác theo sách Thiên Lộ Lịch Trình) Cảnh 1: Gánh nặng - - Luận: Chết hả, ai không phải chết một lần, có phải mình cậu phạm tội đâu, thiên hạ phạm tội đầy ra đó. Nói dối hả, chuyện đó bình thường, được bao nhiêu đứa đi học mà không quay cóp… Cho cậu biết quay cóp chẳng những lừa dối mình, lừa dối thầy cô lại còn ăn căp kiến thức đó…không phải là trộm cắp, là nói dối là gì…nhưng mà có chết ai đâu - Luận: Tớ chẳng cần quan tâm tới mấy cái đó…
|
|||
TIẾNG VỌNG
"Thời gian thắm thót thoi đưa Nó đi đi mãi chẳng chờ đợi ai" Trong cuộc sống xô bồ, ít ai nghe được tiếng tích tắc của dồng hồ, chỉ khi tĩnh lặng, trong đêm khuya chúng ta mới nghe được âm thanh êm dịu ấy. Hãy cùng chúng tôi ghé thăm Luân đôn nơi chiếc đồng hồ Big Bang đang hiện diện để nghe cuộc chuyện trò, tranh luận của ba thành viên trong gia đình của đồng hồ Big Bang.
|
|||
Cảnh 1: Gánh nặng-
Tín: Ngày nay mình lại phạm tội nữa rồi, nói dối này, đành lộn này, không nghe lời ba mẹ này, chọc phá thiên hạ này, trốn hoc nữa nè… tại sao mình lại như vậy chứ, mình có muốn đâu, đã bao nhiêu lần mình tự hứa sẽ là một đứa bé ngoan ngõan nhưng vẫn chứng nào tật nấy, làm sao bây giờ…? Quyển sách nầy lại nói: “Tiền công của tội lỗi là sự chết… mình phải làm sao đây - Luận: Chết hả, ai không phải chết một lần, có phải mình cậu phạm tội đâu, thiên hạ phạm tội đầy ra đó. Nói dối hả, chuyện đó bình thường, được bao nhiêu đứa đi học mà không quay cóp… Cho cậu biết quay cóp chẳng những lừa dối mình, lừa dối thầy cô lại còn ăn căp kiến thức đó…không phải là trộm cắp, là nói dối là gì…nhưng mà có chết ai đâu
|
|||
Câu chuyện: Gia đình có 3 người con, làm nghề sản xuất quần áo cho giai cấp bình dân, con trai lớn làm kế toán, con trai nhỏ làm Network Admin, con gái út làm nghề thiết kế mẫu quần áo. Con trai nhỏ sau khi tốt nghiệp Master về computer muốn đi ra mở công ty riêng, con gái út theo bạn trai qua Paris để thử thời vận với high class fashion design. 2 người đã lấy phần tiền của mình trong công ty và đi. Người con trai đã thành công và trở nên giàu có nhưng luôn bận rộn cho chính mình, không bao giờ nhớ đến người cha. Cô con gái gặp thất bại trong thương trường và tình trường và đã bị bắt và bỏ tù. Trong tù, cô đã gởi thơ cầu cứu cha và cha đã đón cô trở về nhà và trả hết nợ cho cô. Người con trai rất thành công nhưng trong một tai nạn xe hơi, đã phải vào nằm bệnh viện. Ở đây, anh đã thấm thía nỗi cô đơn và tội lỗi của mình khi thấy đứa con hiếu thảo đến thăm người nằm chung với mình, và nghe người nằm cùng phòng kể về đứa con của mình. Khi xuất viện, anh ta đã quay về với gia đình.
|
|||
Câu chuyện: 2 chị em đi du học, người chị chuyên tâm học hành và làm việc bình thường, người em ham chơi, tuy đi học nhưng giao du với bạn bè phức tạp, trong 1 vụ giang hồ bắn nhau, người chị đã bị bắn thế cho người em, ….
Cảnh 1, màn 1: nhà của 2 chị em, chị đang học bài em đi về Em: Hi chị (vừa nói vừa đi nhanh vào trong)
|
|||


Trong trái tim Chúa có gì ? T


