Kịch Ngắn

NƯỚC MẮT NGƯỜI TRUYỀN ĐẠO

 Kịch bản
NƯỚC MẮT NGƯỜI TRUYỀN ĐẠO

(Mục đích: kêu gọi sự truyền giáo)
(Thời lượng: 40 phút)
Các vai diễn:

- Một bà cụ khoảng 70 tuổi trong vai bà Giáo sĩ Đa-vít
- Một thanh niên có ít râu và một vết sẹo trên cổ trong vai Timôthê
- Một Giáo sĩ da đen trong vai “thằng bé Phi Châu”
- Một vài người da đen đi theo Giáo sĩ

           
            Phần 1

nh sáng: vừa phải, nhưng tắt hết đèn ở phía dưới Hội chúng để tránh sự phân tâm)
m nhạc: đàn Organ bài “Kìa, chốn thiếu ánh sáng trong đêm trường” trong 10 giây và chỉ còn văng vẳng khi bắt đầu đọc tiếng vọng)

Kịch bản TÌNH YÊU & THA THỨ

 I.   Giới thiệu câu chuyện

                     (Tiếng vọng từ bên trong)

            Giô-sép, một biểu tượng của tình yêu và lòng tha thứ, một gã chăn chiên còn trai trẻ biết kính sợ Đức Chúa Trời nên được Ngài biến đổi trở thành một con người vĩ đại của tình yêu và lòng tha thứ.  Gã chăn chiên trai trẻ ấy bị bán qua xứ Ai cập để làm nô lệ cho gia đình của một vị quan tên là Phô-ti-pha.  Trước đó, Giô-sép đã từng bị các anh mình có âm mưu muốn giết chết chàng đi chỉ vì lòng ích kỷ và ganh ghét.

        Tại nhà quan thị vệ Phô-ti-pha, Giô-sép được chủ nhà tin cẩn giao cho làm phụ tá coi sóc mọi việc gia đình của quan.  Trước sự khôi ngô tuấn tú của Giô-sép cùng với sức thu hút mãnh liệt của chàng trai trẻ đã lọt vào mắt xanh của vợ quan.  Bởi sự kính sợ Đức Chúa Trời nên chàng đã chiến thắng sự cám dỗ tội lỗi của người đàn bà xấu nết! Cũng chính vì tấm lòng thánh khiết trước mặt Chúa mà Giô-sép bị quan Phô-ti-pha ra lệnh bỏ vaò tù một cách oan ức.  Nhưng, bởi tình yêu và sự công chính của Đức Chúa Trời không hề lìa bỏ người kính sợ Chúa, nên Ngài đã cứu chàng ra khỏi ngục, khiến cho vua Pha-ra-ôn ban cho chàng làm quan cai trị cả xứ Ê-díptô.

Kịch bản ĐẠO NGHĨA LÀM CON

Tác giả: Lê Nguyễn Hà Vy
Kịch ngắn:  2 màn, 2 cảnh
Nhân vật:  Một đôi vợ chồng trẻ + 1 cụ già khoảng 70 - 80 tuổi
Phân tích nhân vật:

1.Người chồng:   Trạc 30-40 tuổi, tính tình uỷ mỵ, thiếu nghị lực, không có lập trường, bị vợ xỏ mũi.  Anh ta đánh mất quyền làm chồng.

2.Người vợ:   Trẻ hơn, tánh nết đanh đá, khá chua ngoa, thiếu tình yêu thương, và không yêu mến Chúa.  Cách ăn nói, thái độ ngang ngửa, lắm mưu mô, có con mắt không thiện lành.

3.Người cha:  Tuổi đã cao, hiền lành, bệnh tật, đôi mắt buồn sâu xa, dáng mặt trầm ngâm, nói năng chậm chạp, đi đứng khó khăn vì bịnh tiểu đường và cao mỡ trong máu.

THO HOAT CANH HIEU DINH

1.      CHỦ QUÁN
Năm xưa Cứu Chúa Giáng trần
Tôi là chủ quán tại thành Bê-lem
Mãi mê danh lợi ngày đêm
Tham lam ích kỷ lại thêm dối lòng
Thấy người sang trọng cậy trông
Gặp người nghèo khổ nói vòng làm ngơ

Kịch Bản: NGÀY GIÁNG SINH

CẢNH I. (Chuyện Gia Đình Bà Sáu)

HAI: hello, nghe đây merry Christmas mầy.  Tao đây, tao biết thế nào mầy cũng gọi mà! Mầy có biết hôm nay là giáng sinh không?

TÍ: Biết chứ. Đại ca, em tính gọi mời anh Hai đây.

HAI: Mời làm gì? Đừng nói mời tao đi dự lễ Giáng sinh nhé.  Thú thật, tại sao tao xui xẻo thế nào sanh ra trong gia đình theo Chúa để phải thỉnh thoảng tới nhà thờ nghe những lời khuyên dạy trong Kinh thánh khiến uống rượu cũng không ngon.

KỊCH BẢN: CHÚA THẬT

Những Diễn viên: Hai con Quỷ, Đức Chúa Trời, Một Người Nam, Một Người Nữ, Một thiếu nhi.

 

Quỷ 1: Hắn nghĩ , Hắn là ai vậy?

Quỷ 2: Mầy sẽ trả giá về điều này. Để rồi mầy sẽ thấy!

Quỷ 1: Hắn không thể đối xử với chúng ta như vậy – Hắn đã ném chúng ta ra khỏi thiên đàng

Quỷ 2: Nhưng Hắn đã làm, thật là ngu dại!

Quỷ 1: Vâng, đúng vậy

Quỷ 2: Nhưng Hắn vẫn chưa thấy sự cuối cùng của chúng ta.

Kịch Bản: NGƯỜI CHA BỊ XUA ĐUỔI (AI GỬI QUÀ CHO TÔI?)

Cô Mơ: Ối chà đời sao mà buồn thế.  Mình mồ côi từ hồi nào, cha thì không biết còn mẹ thì nghe kể lại đã đem gửi mình vào cô nhi viện từ khi còn bé.  Nhưng các bạn biết không mình trốn ra khỏi cô nhi viện và sống bụi đời nên chẳng học được chữ nào cả. Ngó mình xinh đẹp vầy chứ trong đầu chẳng có chữ nào, tiếng Anh thì không biết còn tiếng Việt thì quên hết rồi.  Chỉ có chửi lộn thì hay chứ chữ nghĩa thì dỡ lắm. Mình buồn quá và nhờ người đăng báo tìm lại cha mẹ mà chẳng thấy tăm hơi gì. Thế nhưng mình cũng cảm ơn cha mẹ đã đặt cho mình cái tên nghe cũng hay hay: Nguyễn thị hay Mơ. Có lẽ cái tên này xúi mình mơ đủ thứ nhưng buồn quá chẳng được thứ gì.  Nhưng hôm nay có lẽ ngày tốt mình mơ thử xem biết đâu sẽ có.  À mà mơ cái gì nhỉ?  Được rồi mình mơ nhận được một gói quà thật lớn trong đó có đủ thứ mình thích.  Mình mơ được các bạn mình đến chơi sau khi vừa nhận được quà để mình khoe với chúng. Nói thế thôi chứ mình không tin đâu vì lâu nay có bao giờ mình nhận thư từ hay quà cáp gì đâu.  Nhưng mơ thì cứ mơ. Hát….

Người đưa thơ: gõ cửa… Có ai ở nhà không?  Có ai là Nguyễn thị hay Mớ không?

Cô Mơ:Chú nói gì tên hay Mớ hả?  Làm gì có ai hay mớ chỉ có tôi đây là Nguyễn thị hay Mơ thôi.

Người đưa thơ: À xin lỗi đúng rồi có lẽ tôi đọc lộn.  Cô có quà nè. Quà này chắc quý lắm đó xin cô ký nhận.

Kịch: Vâng Lời - Phần 2

Tâm Và Linh là đôi bạn thân, được dưỡng dục trong 1 môi trường Cơ Đốc từ thuở nhỏ. Họ sinh hoạt chung một Hội Thánh, học chung 1 trường. Nhưng mỗi gia đình 1 hoàn cảnh khác nhau. Khi lớn lên Tâm đem lòng thương Linh nhưng trong lòng Linh đã có sự lựa chọn khác trong tình cảm theo mắt mình. Vậy Linh thật sự có tìm thấy được hạnh phúc hay không?

Xin bấm vào link dưới đây:

Kịch: Sự Đổi Mới_Video

Please click the link below:

Kịch: Vâng Lời - Phần 1 -- Video

Please click the link below:

KỊCH BẢN: PHIÊN TÒA ĐÊM

(Một màn, một cảnh)

  1. NI DUNG:

Vào một đêm của năm 1935, Thị trưởng thành phố New York đến dự tại một khu phố rất nghèo nàn. Vụ kiện đầu tiên liên quan đến một bà già ăn cắp bánh mì để về nuôi mấy đứa cháu bị đói. Vì đây là một vụ kiện nhỏ, ông Thị trưởng xin chánh án cho mình ngồi ghế quan tòa để xử kiện. Tòa tuyên án: “Tôi phạt bà 10 đô la thay vì 10 ngày tù giam, bà có gì khiếu nại không?” Bà lão đang ngập ngừng suy nghĩ vì không biết lấy đâu ra 10 đô-la để đóng phạt.

Vừa lúc ấy, ông Thị trưởng rút trong túi ra tờ giấy bạc 10 đô la bỏ vào mũ của ông, sau đó chuyền chiếc mũ cho những người có mặt trong phiên tòa, nói lớn: "Đồng thời, tôi xin phạt tất cả những người có mặt trong phòng xử, mỗi người 50 xu vì tội: Đã sống trong một thành phố mà để có “một người già phải đi ăn cắp bánh mì mà nuôi cháu.” Mọi người đều cười to với phán quyết kỳ quặc nầy, nhưng cũng vui vẻ "đóng phạt" 50 xu. Chiếc mũ được chuyền đi một vòng và cuối cùng chuyền đến tay người đàn bà có tội. Bà ta lấy 10 đồng đóng tiền phạt, và còn lại 74 đô la 50 xu để mua bánh mì nuôi cháu.

Cánh Cửa Mở Ra



Nhân Vật:

    Người Cha: Tín

    Người con: Nhân

Kịch Thương Khó - Phục Sinh



Nhân vật: Chúa Giê-xu, Phi-e-rơ, Giăng, Giu-đa, các môn đồ, Phi-lát, hai tên lính, Ma-ri Ma-đơ-len, Ma-ri, thiên sứ.

Vật chuẩn bị: ly rượu nho, bánh tiệc thánh

Màn 1

Bối cảnh: bữa tiệc cuối cùng


Chúa Giê-xu (yên lặng nhìn các sứ đồ từ từ): ta thật là vui mừng được ngồi với các ngươi như thế này. Hôm nay, ta nhóm họp các ngươi tại đây là vì ta muốn cùng các ngươi dự lễ Vượt qua trước khi ta chịu thương khó.

Trong Trái Tim Chúa

Trong trái tim Chúa có gì ? Tt nhiên có nhng bn h

Câu Chuyện Cuối Năm

(vở kịch khoảng 25’  cần 2 người diển)

Quang cảnh Bà Tám đang lây quay sắp mâm hoa quả thì Bà Tư

ngoài ngỏ réo vọng vào.

 

Bà Tư: Có ai ở nhà hông vậy? Bớ chị Tám!

Đám Cưới Đầu Xuân

Vở kịch này sẽ được trình diễn live tại Room Thanh Nien Tin Lành VN vào lúc 7h-9h PM ngày 14/2/2010 USA (Giờ Cali), tức lúc 10h-12h AM ngày 15/2/2010 VN, Dịp Xuân & Valentine Day do các diễn viên của Room Thanh Nien Tin Lanh VN tham gia các vai của kịch bản.Thân mời quí vị cùng ghé vào Room để thưởng thức chương trình Xuân nhé.

Nếu quí vị nào chưa vào Paltalk thì xin dowload tại

Yêu Thương và Phục Vụ

Nhân vật: Thủy Anh; Hồng Ngọc; Vỹ (toán trưởng);
Mộng Nghi; Kim; Thắm; Trung (toán phó)

 

Cảnh 1
Bối cảnh: Tại nhà SV nữ, Thủy Anh vừa soạn bài KT vừa suy nghĩ mông lung.

Hoạt Cảnh Giáng Sinh

Cảnh 1

Lu-ca 2:1-7 - 1 Lúc ấy, Sê-sa Au-gút-tơ ra chiếu chỉ phải lập sổ dân trong cả thiên hạ. 2 Việc lập sổ dân nầy là trước hết, và nhằm khi Qui-ri-ni-u làm quan tổng đốc xứ Sy-ri. 3 Ai nấy đều đến thành mình khai tên vào sổ.

Đường đến Thiên Đàng (Cảnh 4)

Cnh 4: Thiên Đàng 

 

Tín và Trung đến bên ngoài Thành Thánh, có nhiều Đấng sáng láng đang đi trên đường


-
           Tín: A! Thiên Đàng kia rồi, đẹp quá, mình sắp đến nơi rồi…

-
           Trung: mừng quá, vậylà mình săp được thấy mặt Chúa rồi, chạy nhanh lên

(Cả hai cung chạy vấp té, hai quyển Kinh Thánh văng mất

(Hai Đâng sáng láng đi tới, đỡ Tín, Trung  dậy)

-
           ĐSL1: Các em cẩn thận chứ, ai lại để ngã trước khi vào Thiên Đàng như vậy

-
         Tín : Chào  các chú, cám ơn các chú, tại cháu muốn nhanh tới Thiên Đàng thôi mà

-
        Trung: Thưa chú, đường vào Thiên Đàng còn xa lắm không
-        ĐSL2: Chỉ còn hai trở ngại nữa cần vượt qua thôi. Sau đó các em sẽ được vào bên trong. Các em hãy đi theo chúng tôi

(Đến một giòng sông)

-
           Tín: Thưa các chú, chúng cháu phải làm thế  nào để qua sông

-
           ĐSL1: Các em phải xuống nước và lội qua, nếu các em không làm như vậy, các em không thể nào đến cổng thành

Đường đến Thiên Đàng (cảnh 3)

Cnh 3:

Cám dỗ

 

Tại một điểm truy cập internet, chơi điện tử …, An, Lạc, Hòa

-
           Hòa: A! ta bắt được rồi, xong rồi 1 em, màn hai nhé

-
           Lac: Coi chưng sau lưng kìa, cậu bị trúng đạn rồi, mất máu nhiều quá rồi

-
           An: Mạng kìa, lại lấy đi… A, giỏi quá, cậu được thêm 1 mạng rồi

-
           Hòa: Lại mất máu rôi, chỉ còn 1 giọt thôi, A!... máu đây, thêm máu

-
           Lạc: Dõm ình, vậy mà cũng không lấy được, cậu đưa đây mình đi cho coi, vậy mà cũng không đươc, ( nhào vô, giành bấm…)

Đường đến Thiên Đàng (cảnh 2)

Cnh 2:

Thử thách

 

-           Tín (ngồi  nghỉ mệt): Đi một mình thật buồn, ước gì có ai cùng đi với mình

 

-           (Trung đi vào, hối hả, tín mừng quá chạy theo) Tín: Bạn ơi! Có phải bạn đi đến Thiên Đàng không, chờ mình theo với

 

-           Trung: Sao bạn biết

 

 -           Tín: Nhìn chiếc áo bạn mặc và quyển Kinh Thánh trên tay bạn là biết liền thôi, Chúa ban cho bạn cũng như cho mình, những người đã đến cây thập tự trao tội lỗi cho Ngài

-           Trung: Bạn biết không? Ba mẹ mình giờ này chăc là vui lắm

-           Tín: Vì sao?

 

-           Trung: Vì mình đã tin nhận Chúa Jêsus và đang trên đường đi tới Thiên Đàng

 

-           Tín: Vậy ba mẹ cậu??

 

-           Trung: Ba mẹ mình là con cái Chúa, đã đi đến Thiên Đàng trước mình rồi, hồi đó ba mẹ mình, em gái mình khuyên mình nên tin theo Chúa nhưng mình không nghe, mình ghét nghe ai nói đến tội lỗi, niềm tin, mình chỉ thích và tin vào khoa học thôi, hồi đó mình cười ba mẹ mình cổ lỗ sĩ, giờ này mà còn theo Đạo.

Đường đến Thiên Đàng (Cảnh 1)

Đường đến Thiên Đàng

(phóng tác theo sách Thiên Lộ Lịch Trình)

Cảnh 1: Gánh nặng

-           Tín: Ngày nay mình lại phạm tội nữa rồi, nói dối này, đành lộn này, không nghe lời ba mẹ này, chọc phá thiên hạ này, trốn hoc nữa nè… tại sao mình lại như vậy chứ, mình có muốn đâu, đã bao nhiêu lần mình tự hứa sẽ là một đứa bé ngoan ngõan nhưng vẫn chứng nào tật nấy, làm sao bây giờ…? Quyển sách nầy lại nói: “Tiền công của tội lỗi là sự chết… mình phải làm sao đây

-           Luận: Chết hả, ai không phải chết một lần, có phải mình cậu phạm tội đâu, thiên hạ phạm tội đầy ra đó. Nói dối hả, chuyện đó bình thường, được bao nhiêu đứa đi học mà không quay cóp… Cho cậu biết quay cóp chẳng những lừa dối mình, lừa dối thầy cô lại còn ăn căp kiến thức đó…không phải là trộm cắp, là nói dối là gì…nhưng mà có chết ai đâu 

 -           Tín: Cậu biết không, quyển sách này nói: Phần những kẻ nói dối là ở nơi hồ lửa đời đời, đó là sự chết thứ hai, mình không muốn chết, không muốn đi vào nơi đó

-           Luận: Tớ chẳng cần quan tâm tới mấy cái đó…

Gia Đình BIGBANG

TIẾNG VỌNG

"Thời gian thắm thót thoi đưa

Nó đi đi mãi chẳng chờ đợi ai"

Trong cuộc sống xô bồ, ít ai nghe được tiếng tích tắc của dồng hồ, chỉ khi tĩnh lặng, trong đêm khuya chúng ta mới nghe được âm thanh êm dịu ấy.

Hãy cùng chúng tôi ghé thăm Luân đôn nơi chiếc đồng hồ Big Bang đang hiện diện để nghe cuộc chuyện trò, tranh luận của ba thành viên trong gia đình của đồng hồ Big Bang.

Đường Đến Thiên Đàng

Cảnh 1: Gánh nặng-

Tín: Ngày nay mình lại phạm tội nữa rồi, nói dối này, đành lộn này, không nghe lời ba mẹ này, chọc phá thiên hạ này, trốn hoc nữa nè… tại sao mình lại như vậy chứ, mình có muốn đâu, đã bao nhiêu lần mình tự hứa sẽ là một đứa bé ngoan ngõan nhưng vẫn chứng nào tật nấy, làm sao bây giờ…? Quyển sách nầy lại nói: “Tiền công của tội lỗi là sự chết… mình phải làm sao đây

- Luận: Chết hả, ai không phải chết một lần, có phải mình cậu phạm tội đâu, thiên hạ phạm tội đầy ra đó. Nói dối hả, chuyện đó bình thường, được bao nhiêu đứa đi học mà không quay cóp… Cho cậu biết quay cóp chẳng những lừa dối mình, lừa dối thầy cô lại còn ăn căp kiến thức đó…không phải là trộm cắp, là nói dối là gì…nhưng mà có chết ai đâu

Kịch Ngắn: Những Người Con

Câu chuyện: Gia đình có 3 người con, làm nghề sản xuất quần áo cho giai cấp bình dân, con trai lớn làm kế toán, con trai nhỏ làm Network Admin, con gái út làm nghề thiết kế mẫu quần áo. Con trai nhỏ sau khi tốt nghiệp Master về computer muốn đi ra mở công ty riêng, con gái út theo bạn trai qua Paris để thử thời vận với high class fashion design. 2 người đã lấy phần tiền của mình trong công ty và đi. 

Người con trai đã thành công và trở nên giàu có nhưng luôn bận rộn cho chính mình, không bao giờ nhớ đến người cha. Cô con gái gặp thất bại trong thương trường và tình trường và đã bị bắt và bỏ tù. Trong tù, cô đã gởi thơ cầu cứu cha và cha đã đón cô trở về nhà và trả hết nợ cho cô. Người con trai rất thành công nhưng trong một tai nạn xe hơi, đã phải vào nằm bệnh viện. Ở đây, anh đã thấm thía nỗi cô đơn và tội lỗi của mình khi thấy đứa con hiếu thảo đến thăm người nằm chung với mình, và nghe người nằm cùng phòng kể về đứa con của mình. Khi xuất viện, anh ta đã quay về với gia đình.

Syndicate content